Đừng bao giờ vì yêu một người mà bất chấp tất cả!

0

Những câu đại loại như “thiếu anh/em thì em/anh không thể sống được” đừng nên nói ra một cách tùy tiện. Bởi chẳng ai vì thiếu ai mà không sống được cả. Đến người thân trong gia đình mà ta yêu thương thế, vào một ngày họ nhắm mắt xuôi tay, chúng ta cũng phải nuốt nước mắt vào trong và gắng gượng sống tiếp. Huống hồ gì, đây lại mới chỉ là người yêu…

Những câu đại loại như “thiếu anh/em thì em/anh không thể sống được”đừng nên nói ra một cách tùy tiện. Bởi chẳng ai vì thiếu ai mà không sống được cả. Đến người thân trong gia đình mà ta yêu thương thế, vào một ngày họ nhắm mắt xuôi tay, chúng ta cũng phải nuốt nước mắt vào trong và gắng gượng sống tiếp. Huống hồ gì, đây lại mới chỉ là người yêu…

Tôi đọc đâu đó có một thông tin rằng: trung bình mỗi người sẽ thất tình tới 7 lần trước khi tìm được tình yêu đích thực của đời mình và kết hôn. Vậy thì bạn thấy đấy, chẳng lẽ với bất cứ ai cũng đem sống chết thề nguyền ra để khẳng định tình yêu, và phải chăng mỗi người cần có tới hơn 7 cuộc đời, hơn 7 mạng sống?

Đừng bao giờ vì yêu một người mà bất chấp tất cả!

Đồng ý rằng khi trong men say tình yêu với một ai đó, chúng ta luôn mong cầu đó là người duy nhất và là người cuối cùng mà ta nắm tay. Ai chẳng muốn trải qua những cuộc tình bền. Nhưng không phải lúc nào tình yêu cũng được như ý muốn.

 

Có người theo tình thì tình chạy, đuổi tình thì tình theo. Cũng có người chung thủy gặp phải người bội bạc. Lại có người đem hết tim gan yêu một người khác mà chỉ đổi lại là một cái quay lưng. Tình yêu chính là muôn hình vạn trạng, với muôn dạng yêu nhau.

Đừng bao giờ vì yêu một người mà bất chấp tất cả!

Hôm nay chúng ta nghĩ mối tình này là mối tình đẹp nhất, khắc cốt ghi tâm nhất, và chúng ta sẽ nguyện cùng nhau cho tới đầu bạc răng long. Nhưng hỡi ôi, đến những người đã từng kết hôn còn phải ly hôn, ai dám bảo rằng trong lúc trao nhẫn lồng tay họ chưa từng không thề bồi hứa hẹn?

 

Bởi vậy, người thông minh thì yêu mấy nữa cũng sẽ giữ lại chút gì đó cho mình. Đành rằng yêu là hết mình, không hết mình chưa hẳn đã là tình yêu. Nhưng đừng nhầm lẫn giữa việc “hết mình” trong xúc cảm và việc bất chấp tất cả không màng gì cả.

Người tỉnh táo sẽ chọn cách yêu một người bằng một trái tim ấm và một cái đầu lạnh. Nghĩa là lý trí vẫn được song hành cùng con tim. Đừng bao giờ phó mặc con tim mình hoàn toàn cho ai đó, để họ có cơ hội làm tổn thương đến mình.

Sở dĩ những người quỵ lụy vì tình, khi tình yêu ra đi mà vẫn chưa dứt hẳn, cứ đau khổ vật vã hết ngày này sang tháng nọ ấy. Là bởi vì họ để cho cảm xúc của bản thân phụ thuộc quá nhiều vào người kia, tự trao cho người kia khả năng định đoạt buồn vui của mình.

Chỉ tiếc rằng, người đối tốt và thật lòng với mình được mấy người? Gặp người biết trân trọng thì coi như ta may mắn. Còn gặp người không thiết tha thì họ cũng chỉ phũ phàng quay đi, coi như chúng ta đã trao tình yêu đi sai chỗ. Lúc bấy giờ, buồn đau lẫn thiệt thòi, vẫn là duy nhất mình mình phải chịu mà thôi.  

Theo: Trí Thức Trẻ

 

Share.

Comments are closed.